##plugins.themes.huaf_theme.article.main##

Tóm tắt

Sự phát triển của nền kinh tế số và mô hình lao động nền tảng đang đặt ra thách thức đối với pháp luật lao động truyền thống. Trong môi trường số, hoạt động quản lý lao động chuyển từ cơ chế điều hành trực tiếp sang kiểm soát bằng thuật toán, dữ liệu. Tuy nhiên, Bộ luật Lao động năm 2019 (BLLĐ năm 2019) vẫn chủ yếu dựa trên các dấu hiệu quản lý hữu hình để xác định quan hệ lao động. Vì vậy, nhiều người lao động nền tảng vẫn không được công nhận địa vị pháp lý và bị loại khỏi cơ chế bảo vệ lao động cơ bản.


Bài viết phân tích một số bất cập của pháp luật Việt Nam hiện nay trong bảo vệ người lao động nền tảng số. Trong phạm vi bài viết, chỉ ra bốn nội dung bất cập của pháp luật hiện hành: (i) Các tiêu chí xác lập quan hệ lao động chưa phản ánh hình thức kiểm soát bằng công nghệ; (ii) Nhiều quyền lao động chưa được bảo đảm do thiếu cơ chế công nhận tư cách pháp lý; (iii) Pháp luật chưa thiết lập nghĩa vụ minh bạch và trách nhiệm giải trình đối với thuật toán; (iv) Cơ chế giải quyết tranh chấp còn hạn chế trong tiếp cận chứng cứ số và phân bổ nghĩa vụ chứng minh. Trên cơ sở những bất cập của pháp luật bài viết đề xuất hoàn thiện pháp luật theo hướng tiếp cận dựa trên sự phụ thuộc và kiểm soát thực tế, tăng cường bảo vệ quyền của người lao động và bảo đảm tính minh bạch trong môi trường lao động số.

##plugins.themes.huaf_theme.article.details##

Cách trích dẫn
Nguyễn Thái Trung. (2026). BẢO VỆ NGƯỜI LAO ĐỘNG NỀN TẢNG SỐ Ở VIỆT NAM: BẤT CẬP CỦA PHÁP LUẬT VÀ GIẢI PHÁP HOÀN THIỆN. TẠP CHÍ PHÁP LUẬT VÀ THỰC TIỄN, (68), 174–185. Truy vấn từ https://tapchi.hul.edu.vn/index.php/jl/article/view/697
Chuyên mục
Các bài báo