##plugins.themes.huaf_theme.article.main##

Tóm tắt

Bài viết phân tích và so sánh pháp luật về bảo hộ chỉ dẫn địa lý phi nông nghiệp của Liên minh châu Âu và Ấn Độ, hai mô hình tiêu biểu với cách tiếp cận khác nhau trong bảo hộ tài sản trí tuệ gắn với di sản văn hóa và không gian địa lý. Tại Liên minh châu Âu, Quy định (EU) 2023/2411 lần đầu thiết lập cơ chế thống nhất cho chỉ dẫn địa lý thủ công và công nghiệp do EUIPO quản lý. Trong khi đó, Ấn Độ áp dụng Đạo luật Chỉ dẫn địa lý hàng hóa năm 1999 với mô hình kết hợp giữa cộng đồng và hiệp hội địa phương. Nếu EU nhấn mạnh quản lý tập trung và minh bạch ở cấp khu vực thì Ấn Độ chú trọng phân quyền và bảo tồn làng nghề truyền thống. Trên cơ sở đó, bài viết đề xuất Việt Nam xây dựng cơ chế riêng cho chỉ dẫn địa lý (CDĐL) phi nông nghiệp, kết hợp quản lý tập trung với vận hành cộng đồng nhằm bảo vệ hiệu quả giá trị văn hóa và thương hiệu địa phương.

##plugins.themes.huaf_theme.article.details##

Cách trích dẫn
Ngô Kim Hoàng Nguyên. (2026). HOÀN THIỆN PHÁP LUẬT VỀ BẢO HỘ CHỈ DẪN ĐỊA LÝ PHI NÔNG NGHIỆP TẠI VIỆT NAM - TỪ GỢI MỞ CỦA LIÊN MINH CHÂU ÂU VÀ ẤN ĐỘ. TẠP CHÍ PHÁP LUẬT VÀ THỰC TIỄN, (68), 148–163. Truy vấn từ https://tapchi.hul.edu.vn/index.php/jl/article/view/695
Chuyên mục
Các bài báo