##plugins.themes.huaf_theme.article.main##
Tóm tắt
Bài viết này phân tích sự phát triển lý luận pháp lý về nghĩa vụ erga omnes từ án lệ Barcelona Traction (1970) đến Ý kiến tư vấn năm 2025 của Tòa án Công lý quốc tế về nghĩa vụ chung của quốc gia đối với khí hậu (ICJ AO 2025). Bài viết sử dụng phương pháp phân tích học thuyết, giải thích điều ước quốc tế và so sánh pháp lý. Trên cơ sở đó, bài viết làm rõ tác động của nghĩa vụ này tới việc hiểu và thực thi các cam kết môi trường trong các hiệp định thương mại tự do thế hệ mới (EVFTA, CPTPP). Kết quả cho thấy: (i) Cần phân biệt giữa nghĩa vụ erga omnes và nghĩa vụ erga omnes partes trong lĩnh vực khí hậu; (ii) Các cam kết môi trường không chỉ gắn với thương mại mà còn với trách nhiệm pháp lý toàn cầu về khí hậu; (iii) Việt Nam đangdần nội luật hóa tinh thần erga omnes nhưng đối mặt thách thức tài chính, công nghệ và thể chế. Từ đó, bài viết gợi mở cách tiếp cận phù hợp cho Việt Nam trong nội luật hóa, tổ chức thực thi và huy động hợp tác quốc tế nhằm bảo đảm thực hiện hiệu quả các cam kết khí hậu trong bối cảnh hội nhập thương mại xanh